Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017


RU NGÀY- RU TÌNH


Tôi đi quanh một ngày đã tắt

Tôi đi quanh cuộc đời xế bóng

Bỗng em về ru lại tình tôi

Thoảng hương trầm ngày cũ tinh khôi 


Tôi đi quanh nỗi buồn hấp hối

Có tay em ngón dài níu lấy

Kéo tôi ngồi kể chuyện xa xôi

Nước mắt nào- ngọn nến lệ rơi 


Ru đi em, ru đời đi em

Ru mi ngoan đêm dài xin thêm

Quên đi em dối gian của người

Ru đi em môi cười cho nhau...


Ta đi quanh một ngày lê thê

Ơn cho nhau đi về đam mê

Ta ru nhau, ru đời qua nhanh

Ta đi quanh lối mòn quẩn quanh!



Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

KHẮC VÀO GIÓ


Người đi, ừ nhỉ người đi thật

Tôi cắn vào môi khi chia ly

Tay nắm bàn tay đừng với gọi

Tan nát chiều... cứ để người đi!


Xa nhau, ừ nhỉ xa nhau vậy

Vá víu trăm năm một nụ cười

Mắt đã xa rời không trở lại

Lúc ở cạnh nhau đã vắng rồi!


Mất nhau... mất nhau... mất nhau thôi

Cầm bằng như nước hai bờ trôi

Mai người về lại nơi đã gọi

Khắc vào gió cũ mộ bia tôi! 



Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

VÀNG PHAI

Đỏ úa vàng phai cả một mùa

Tôi ngồi đếm lại tuổi thu xưa 

Xoè tay nhẫm mãi bao năm tháng

Ấp úng trên môi chẳng thành lời...


Đỏ úa vàng phai cả một đời

Nước mắt đằng sau những nụ cười

Buồn vui chia mãi đôi bờ lở

Tôi giấu trong tim mỗi một người


Đỏ úa vàng phai đã vàng phai...

Tôi về bến cũ chẳng còn ai

Mênh mông sầu thẳm Thu đang tới 

Vẫn giấu trong tim mỗi một người!










Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

EM CẦN ANH 


Em cần anh đến lạ

 Không chỉ để nói yêu

Mà hơn thế rất nhiều

Là diệu kỳ cuộc sống...



Em cần anh mọi lúc

Trong khúc chiết cuộc đời

Lúc xanh khi tím biếc

Ở cạnh em đừng rời...



Em cần anh cả đời

Dù mình xa cách lắm

Hai nhịp điệu khác màu

Biết làm sao làm sao...



Em đau, trái tim đau

Sao cần anh đến vậy

 Mà mình vẫn mất nhau

Ngày tình là chiêm bao!



Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

TIẾNG THỞ...THỞ DÀI!


Đêm nghe tiếng thở

Tiếng thở...thở...dài

Thương phận người ...người hôm nay

Đầy khuyết con trăng phôi phai đợi chờ


Đêm nghe tiếng thở

Ngậm ngùi...ngậm ngùi

Mãi hoài không có niềm vui

Hai tay rời rã buông xuôi bởi vì...


Nước mắt tràn mi

Tiễn nhau...tiễn nhau 

Đời không có phép nhiệm mầu

Ngày bên nhau đã còn đâu hởi người!


Duyên phận nửa đường

Dặm trường đành xa

Tuổi đời như một cánh hoa

Nổi chìm rồi cũng nhạt nhòa lênh đênh!


Cố quên cố quên

Chàng ơi! chàng ơi

Đêm nghe tiếng thở

Tiếng thở...thở...dài! 




Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

  


GẶP LẠI

Bao nhiêu năm gặp lại

Héo nụ cười trên môi 

Thoáng qua rồi tắt vội

Như thuở nào xa xôi



Chênh chao vàng bóng nắng

Chập choạng ngoài hiên thưa

Đốt đôi ta như lửa

Hoá thành tàn tro xưa...



Ta lặng im như đã 

Trong hơi thở nồng nàn

Tàn phai tình bước vội 

Chút hương trầm... quên thôi! 



Bao nhiêu năm gặp lại 

Hai xác, hồn đơn côi

Vẫn lặng im không nói

Ngoài trời mây trắng trôi!






Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

KHÚC TỲ BÀ


Tỳ bà réo rắt

Réo rắt cung tơ

Như gieo muôn ngàn ý thơ

Cuộc đời không giống như mơ tình nồng


Có những vợ chồng

Không là trăm năm

Tỳ bà réo rắt xa xăm

Chìm vào hư ảo mộng nằm kề nhau...


Cung oán cung đau

Tỳ bà lắng sâu

Tóc chàng mây trắng pha mầu

Người xưa như nước qua cầu đã chia...


Réo rắt xa lìa

Tỳ bà ngân vang

Làm sao... ý thiếp tình chàng

Chỉ là cõi mộng bẽ bàng thoáng qua! 








Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017


CHỤP ẢNH

Bấm máy chụp một tấm hình

Ngày mai, ngày mốt... không mình ngày xưa

Mỉm cười cùng với dạ thưa

Cõi trần dâu bể cho vừa đời sau



Bấm máy kề sát đôi đầu

Bàn tay thừa thải nửa câu ngập ngừng

Mắt nhìn xa lắm... xin đừng

Tim tôi cố tập dửng dưng bên người



Bấm máy hai đứa cùng cười

Tưởng vui, tưởng đẹp, tưởng tươi thắm đời

Bấm máy chụp cả đất trời

Như là minh chứng cho thời có nhau...



Bây giờ ảnh đã nhạt màu

Mờ mờ môi mắt ngọt ngào thuở xa!





Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

NGHẸN NGÀO


Nghẹn ngào tê tái
Phù du không dài
Trăm năm nào ai, nào ai
Mùa trăng xưa đã phôi phai không còn


Ta nghe tiếng thở
Mỏi mòn, mỏi mòn
Nợ duyên xưa đã héo hon
Ta bà lạc lối sắc son gãy rồi


Xa thôi xa thôi
Ai hiểu tình tôi
Dấu xưa đã lạc chỗ ngồi
Nụ cười gượng héo xa xôi nơi nào...


Quay lưng nghẹn ngào
Vẫy tay ta chào
Dấu yêu môi ngọt hồng đào
Trùng trùng xa cách đi vào lãng quên!










Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017


THÁNG SÁU


Tháng Sáu đến rồi anh có hay

Trời mưa bay hạt mưa rất gầy

Nhè nhẹ mong manh và hư ảo

Như buổi hẹn đầu nụ hôn say...


Tháng Sáu về rồi anh biết không

Con sông vẫn thế cứ mênh mông

Thuyền về bến cũ sao xa vắng

Nhớ mắt, nhớ môi đã bềnh bồng


Tháng Sáu huyễn mộng, tháng Sáu mơ

Về đây ngồi lại hát vu vơ

Mà sao thương nhớ như lạc giọng

Cứ hoài bửa ấy đến chơi vơi...


Tháng Sáu về, đi... tháng Sáu ơi!

Trên trang giấy trắng viết bài thơ

Cứ về, cứ đi tháng sáu nhé

Còn ta cứ mãi... cứ mong chờ! 







Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

LÀ EM


Em tô son đời héo hon

Đem cho ta một sớm mai

Nắng ấm quanh con phố dài

Đẩy trôi đêm mệt nhoài qua...


Em cho ta nhiều thiết tha 

Trong mắt môi rất thiệt thà

Có tiếng Sơn Ca véo von

Rộn ràng quẩn quanh tình ta


Em bước theo bằng bước vui

Cho ta nhớ làm sao nguôi

Em bước theo bằng bước vui

Cho ta nhớ làm sao nguôi


Mai đây đường đời ngược xuôi

Mang ơn em dấu yêu ơi

Mang ơn em dấu yêu ơi

Mai đây đường đời ngược xuôi...






Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

KHI ANH BUỒN 


Anh buồn một, em buồn mười

Để bài thơ vắng nụ cười tặng nhau

Đêm nay trăng nhạt phố nào

Đầy trời lệ khóc... ngôi sao lạc đường


Anh buồn... buồn đến tơ vương

Em thương thương đến là thương... anh à!

Buồn ơi, buồn hãy đi qua

Để cho hoa bướm lại hòa vào nhau


Anh buồn, buồn đến chênh chao

Em thương thương đến nhường nào biết không

Anh buồn, buồn đến mênh mông

Em thương thương đến nát lòng... buồn hơn! 




Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

VÒNG VÈO


Vòng vèo nên đã lạc đường

Ngã ba bên đó phố phường vắng tôi

Dừng mà như thể xa xôi

Đã đi muôn nẻo là thôi chẳng về


Vòng vèo tâm lạc bến mê

Con sông trăm ngả chưa hề cạn em

Kéo cho khoảng cách xa thêm

Là ta bỏ lại hương đêm mất người


Vòng vèo rơi hẳn nụ cười

Của ngày tháng cũ xa rời thành tâm

Ơn người đã bỏ trăm năm

Trái tim ấp ủ lặng thầm vết thương...



Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

NGƯỜI ĐI, NGƯỜI Ở


Người đi quên chuyện chúng mình

Tôi còn ở lại thình lình cũng quên

Con sông dòng nước thênh thênh

Nhớ quên, quên nhớ lênh đênh chẳng về...


Người đi sao bước não nề

Đôi chân nằng nặng mệt mề dặm xa

Tôi như viên đá hóa ra

Nghìn năm im lặng nhạt nhòa chính tôi!


Người đi, tôi ở... với tôi

Lục Bình đứng lại hay trôi phương nào

Sáng nay lời gió thì thào

Người đi, tôi ở... ai nào có vui! 



CẢI TÁNG


Tôi cải táng vầng trăng

Xa xôi về huyệt lạnh

Người ở lại an lành

Quên đi ngày xa xưa...


Tôi cải táng gió mưa

Qua đời nhau lận đận

Chít khăn sô ngập ngừng

Có rơi dòng nước mắt


Tôi phải đi hay dừng

Sông đời trôi mê mải

Bên lở bồi đời nhau

Xin để dành mai sau


Tôi cải táng nỗi sầu

Gần tuổi đời trăm năm

Nghe xa vắng thì thầm

Lời kinh tôi sám hối ! 




Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

LẮM LÚC 


Lắm lúc em lại ước

Em hóa thành  bài thơ

Để được anh đọc đến

Không phải chịu hững hờ...


Lắm lúc em lại nhớ

Kỉ niệm nào năm xưa

Nào đâu bờ cách trở

Mà giờ không đến vừa


Lắm lúc em lại muốn

Mình đừng quá thông minh

Để nhìn thấy cuộc tình

Chết dần theo năm tháng


Lắm lúc... đến bây giờ

Tim đau nhói bất ngờ

Nhận ra ta đã khác

Mình lạc trôi hai bờ...





Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

TÌNH CA THÁNG TƯ


Bài thơ này em viết tháng Tư

Trời vào Hạ và trăng non im lặng

Ngoài phố tím cánh Bằng Lăng hò hẹn

Người có về như đã hứa cùng em...


Đêm thở dài, mong đợi đầy thêm

Tháng Tư ngọt như môi ngoan hôm ấy

Tay trong tay, trái tim run lẩy bẩy

Mới biết yêu, tình chớm nụ đầu


Tháng Tư không sầu, tháng Tư không mầu 

Trắng toát nỗi chờ, nỗi đợi

Mong nhau, mong nhau, em mong nhau

Tháng Tư ơi! dừng lại đến mai sau


Môi im đợi tháng Tư sẽ nói

Lời tình ca rêu phủ ngói nghìn năm

Nhích lại gần không còn những xa xăm

Tháng Tư nhé... mình yêu nhau như thế! 




Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

TẠ LỖI


Khi ngắm ảnh em cười anh bỗng khóc

Giờ còn đâu chỉ là khói là sương

Dẫu biết yêu là một cuộc vô thường

Anh vẫn tiếc, vẫn lòng đau khôn tả...


Đôi mắt em mãi dịu hiền như thuở

Một thoáng buồn xa vắng ở nơi đâu

Chịu đựng anh, em đã cố nén sầu

Em vẫn bước thản nhiên trong định mệnh


Anh vô tư đôi khi như hời hợt

Mặc lo toan em đôn đáo ngược xuôi

Anh buông mình chìm trong những cuộc vui

Em không trách mà lặng im chịu đựng


Bao năm tháng dửng dưng cùng số mệnh

Tình bạc đầu anh quay lại cùng em

Vẫn ngôi nhà và hoa cỏ thật êm

Em vẫn thế nụ cười cho độ lượng


Để đến lúc em nhẹ nhàng thanh thản

Bước khỏi đời anh vĩnh viễn không còn

Thương ngày xưa em gánh hết mỏi mòn

Anh nông nổi... cả đời anh nông nổi


Và bài thơ như một lời tạ lỗi

Cả đời này anh tạ lỗi cùng em ...



MỘNG TRÙNG LAI


Mộng trùng lai hết rồi

Tôi cũng rời xa tôi

Hồn vô tri sỏi đá

Tim hồng bạc màu vôi !


Tôi xa tôi hay người

Khởi nguyên về tinh khôi

Ai nợ ai nụ cười

Tình vay tình xa xôi...


Mộng trùng lai nơi đâu

Đi qua mấy nhịp sầu

Phố cổ không còn ai

Tôi yêu người kiếp sau


Mộng trùng lai mộng dài

Ta bao giờ có nhau

Không gian , thời gian chết

Hương đóa tình phai mau ! 



Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

LẠC


Đưa tay chạm phải hư không

Gửi tình rơi giữa mênh mông mất rồi

Sát na của khóc với cười

Sao tôi cứ lạc cả đời với tôi...


TÌM


Tìm trong vô vọng tôi tìm

Tìm tôi của những im lìm tháng năm

Vô ngôn tịch lặng âm thầm

Huyễn mơ vẫn thế tôi lầm cả tôi ! 




Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

NGÀY HÔM QUA 


Có những mùa chở tôi đi

Qua bến cũ, qua xuân thì môi thắm

Có những ngày như buồn lắm

Nhớ một người đã say đắm nơi đâu...


Có gian truân, có dãi dầu

Xin qua hết để nhiệm mầu ban phát

Trần gian lạ như khúc hát

Những nốt trầm buồn bóng Hạc bay xa


Ngày hôm qua, ngày hôm qua

Xin xua hết những nhạt nhòa quá thể !



HƯƠNG TÌNH CA 


Em dến thăm anh một chiều

Trời buồn hắt hiu, mưa rơi lạnh lùng

Trên bờ môi dấu yêu em trao ngại ngùng

Yêu anh lần đầu...


Đôi tay anh ôm em mênh mang tình sầu

Trên bờ môi dấu yêu nhạt phai vết son

Xin đời luôn có nhau- tình yêu mãi còn

Mai kia dù có xa xôi mỏi mòn

Tình cầm luôn sắt son...


Trên bờ môi dấu yêu ngàn hoa ngát hương

Làm say đắm anh, làm say đắm chiều

Trên bờ môi dấu yêu đã nói thật nhiều

Rằng ta có nhau dù ta cách xa !



Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

ĐI GIỮA MÙA XUÂN


Đi giữa mùa Xuân sáng nay

Mùi hương cũ đã không phai không nhạt

Nồng nàn ngọt lạt quê tôi

Có còn em nhìn xa xôi rất nhớ !


Đi giữa mùa Xuân gió trở

Qua mất rồi mà cứ ngỡ hôm qua

Đường về quê những chuyến phà

Em xếp giấy thả con thuyền miên viễn


Đi giữa mùa Xuân quyến luyến

Tuổi thơ nào tình yêu chuyến xe xưa

Mấy Xuân trôi ... mấy nhớ mùa

Duyên tình đã như trêu đùa số phận


Đi giữa Xuân tình lận đận

Tôi khóc tôi ân hận đã xa người ! 





Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

RƯỚC EM LÊN ĐỒI


Tôi rước em lên đồi Từ Hiếu

Mùa Xuân về nắng ấm quê ta

Các chú chim giọng hót thật thà

Như tấu khúc đưa ta vào mộng...


Nắm tay tôi đi... dù viễn vọng

Là phút giây ân sủng của đời

Mắt môi em hạnh phúc rạng ngời

Tôi biết- em hồn nhiên thánh thiện


Cảm ơn trời con tim thiện nguyện

Ban cho tôi, cho cả đời em

Chút ấm êm mật ngọt xin thêm

Cùng giữ chặt- em ơi giữ chặt...


Nắm tay nhau - mắt chìm trong mắt

Cỏ dưới chân mịn mượt màu Xuân

Đôi lòng ta nhiều lắm bâng khuâng

Đi em nhé... lên đồi Từ Hiếu...





Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017


PHÍA SAU 


Tôi nhìn em từ phía sau lưng

Lặng thầm và lưng chừng không nói

Cho bốn mùa đi qua bối rối

Rong rêu xanh bám chặt một tình yêu


Tôi nhìn em không nói lấy một điều

Phía sau lưng là những gì đẹp nhất

Cứ vô âm trong muôn chiều tất bật

Tôi nhìn em từ một phía sau lưng!







VẼ XUÂN


Ai vẽ mùa Xuân trong mắt em

Để hương thêm ngát, ngày thêm ngoan

Để tôi quay gót đường lữ thứ

Về lại quê nhà Xuân ấm êm


Ai vẽ Xuân hồng trên môi xinh

Nụ cười hoa nắng tỏa lung linh

Để tôi mê mãi lòng bất tận

Yêu đến mây trời như ngưng trôi...


Tôi vẽ mùa Xuân còn xa xôi

Cho gần thêm chặt gắn đôi môi

Ngậm lấy cả Xuân và mật ngọt

Xuân gần... ở mãi lại bên tôi...











Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

NÓI VỚI MẸ - MÙA XUÂN


Chiều nay về con cùng ngồi với Mẹ

Con nói nhiều mà Mẹ chỉ lặng im

Khói hương bay qua năm tháng nỗi niềm

Con không khóc cho Mẹ vui trọn vẹn


Trong di ảnh mắt Mẹ nhìn xa lắm

Như mông mênh... con ở lại thế nào

Dẫu đắng cay xin vẫn lấy ngọt ngào

Trên mây trắng Mẹ yên tâm siêu thoát


Chiều nắng tắt chẳng muốn rời xa Mẹ

Đôi mắt con, đôi mắt Mẹ vẫn nhìn

Sao dưng không con lại khóc một mình

Năm sắp hết- chín Xuân liền vắng Mẹ!


Con về nhà đây đường buồn quạnh quẽ

Dáng đơn côi con bước nốt cuộc đời

Năm sắp hết nhà mình sẽ đón Tết

Hoa đầy nhà hương tỏa mãi ngày xưa...






CHEN LẤN TRẦN GIAN


Mấy mươi năm chen lấn

Chốn trần gian bụi mờ

Ta cứ đợi cứ chờ

Niềm riêng như tuyệt vọng...


Mấy mươi năm nằm mộng

Ta chìm dưới sông mê

Năm tháng vẫn lê thê

Ta gọi ta tỉnh thức


Mấy mươi năm ray rứt

Khi nhận kiếp làm người

Duyên buông tình nín bặt

Môi ta không biết cười...


Mấy mươi năm loay hoay

Ta xa nhau hôm nay

Để tim rưng rức khóc

Để tìm hoài ngày mai...


Chốn trần gian ta say

Nên cứ hoài loay hoay

Mấy mươi năm chen lấn

Chốn trần gian ta say!




Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

GIỚI THIỆU CHÙM ẢNH CỦA NHÀ VĂN THƠ 

                                   CHU VƯƠNG MIỆN 




Một duyên tình cờ tôi quen biết được nhà văn thơ Chu Vương Miện . Ông đã ở tuổi thập cổ lai hy nhưng tâm hồn vẫn tươi trẻ , luôn đầy xúc cảm trong cuộc sống vốn vui buồn hư vô ... Ông viết văn , làm thơ và có một trang riêng Chu Vương Miện để chia sẻ thơ văn với các thi hữu . 

    Mùa Xuân về , ông Chu Vương Miện hòa vào đất trời , hương Xuân ...ông đi tìm và ghi lại những khoảnh khắc đẹp ... Xin mời cả nhà cùng xem. 


   Quý chúc nhà văn thơ Chu Vương Miện và gia đình mùa Xuân đoàn viên hạnh phúc . 







  

Chỉ là những hoa lá đơn sơ nhưng nhà thơ Chu Vương Miện đã thả hồn mình vào đó ...làm thành sắc màu mùa Xuân ...

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

HOA MẬN 


Bao năm anh đi xa

Để những ngày giáp Tết

Hoa Mận bâng khuâng nở

Rơi trắng cả sân nhà...


Nơi em anh và Mạ cùng ngồi

Chiếc võng chiều chao nghiêng thân phận

Khoảng cách là hai đầu lận đận 

Võng cứ đong đưa, đong đưa chiều!


Trôi qua, trôi qua năm tháng cũng nhiều

Ta chia tay và những điều chưa nói

Thời gian, không gian lặng im mòn mỏi

Biết mần răng khi duyên phận đã không thành!


Bao nhiêu năm anh đi xa

Hoa Mận vẫn nờ, rơi trắng sân nhà

Nơi anh và em cùng ngồi chừ vắng Mạ

Chiếc võng chiều đưa kẽo kẹt buồn hiu 


Một ngày Đông mây xám nét tiêu điều

Em muốn nói với anh- em buồn lắm!

Hoa Mận trắng rơi trên vai, trên tóc

Như ngập ngừng như khóc cho em!


Thôi nhắc nhiều chi để buồn thêm

Hoa Mận cứ rơi đi... trắng xóa

Hoa Mận cứ rơi đi... trắng xóa

Nhắc chi nhiều chỉ để buồn thêm! 







                                                           Cho mùa hoa Mận xưa xa ...