Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

TUỲ BÚT GIẤC MƠ


GIẤC MƠ 



 Chiếc bình thủy tinh có hình dáng như giọt nước mắt long lanh thật đẹp . 


  Bên trong là những viên trà ngọt của nhiều loại bông hoa , bông hoa Hồng, hoa Nhài, hoa Cúc... Những bông hoa với sắc màu của mùa Thu thật buồn và đẹp. Màu trà vừa hồng, vừa vàng, vừa ánh nâu... Mùi hương tỏa ra dịu dàng, thoang thoảng nhưng cứ quyện lấy cả người ta! 


  Có một bàn tay rót trà vào hai chiếc ly cũng bằng thủy tinh lấp lánh . Một chút khói bay lên trong đêm...nhưng không phải là khói mà là mùi hương của tỉnh giác . Cứ thế, đêm yên lặng, đêm mênh mông.   Hai tay nâng niu ly trà thơm. Ly trà làm ấm áp bàn tay đã nhiều lạnh lùng, làm đầy bàn tay trong băng giá đơn côi. 


  Có giọng nói của ai rất mơ hồ...nhưng không phải... mà là tiếng gọi, tiếng gọi vang tan vào hư không, ngân vang, ngân vang... Âm thanh ấy như thảng thốt, hốt hoảng... và rồi đôi tay vô tình đã làm rơi vỡ chiếc bình thủy tinh.   

  Những mảnh thủy tinh luênh loáng trong nền đêm . Con trăng của đêm hăm ba tháng Bảy hao gầy soi rọi lệch lạc vào những mảnh thủy tinh vỡ.     Lúc này, những mãnh thủy tinh lại lấp lánh như kim cương.  


   Những mảnh thủy tinh trong suốt vỡ nát của đêm bỗng giống như viên pha lê , viên kim cương thật diễm lệ và lấp lánh!   

  Đêm vẫn yên lặng !







Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

NÓI DỐI


NÓI DỐI 



Đêm qua anh mất ngủ
Bởi nhớ em vô cùng
Biết rằng anh nói dối
Lòng em vẫn bồi hồi...



Sáng nay trong vườn sớm
Hoa Tường Vi đâm chồi
Anh nói: nhớ không yên
Đứng ngồi sao vô vị...



Cả đời anh mộng mị
Bởi vì anh yêu thương
Cả đời em vấn vương
Dù lời anh không thật !



Đêm qua anh mất ngủ
Bởi nhớ em vô cùng
Biết rằng anh nói dối
Lòng em vẫn bồi hồi...




Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

NÀY THÁNG CHÍN

NÀY THÁNG CHÍN



Này tháng Chín, này Thu vàng, này tháng Chín
Xin nâng niu ngày tháng cũ đi tìm
Bước khẽ nhé lá khô đừng xào xạc
Bởi âm thanh làm vỡ tiếng yêu nhau! 



Này tháng Chín, này Thạch Thảo, này tháng Chín
Nhớ đừng quên những giấc đã chiêm bao
Dẫu bên đời không lắm chuyện ngọt ngào
Em cười nhé đóa hoa tươi Thạch Thảo



Này tháng Chín, này trăng sao, này tháng Chín
Ánh trăng gầy ru giấc ngủ em ngoan
Đêm Thu xưa hoang tưởng mộng Thiên Đàng
Em tròn giấc ta thương đời mộng mị



Này tháng Chín, này dấu yêu, này tháng Chín
Đưa đôi tay ta níu chặt nghìn trùng
Mắt nâu đẹp đừng mịt mùng ảo não
Ta trong nhau hiện thực một tình yêu 



Này tháng Chín, này dấu yêu, này tháng Chín!


                                                                                     Gửi Dấu Yêu !



Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

TÌM BÓNG


TÌM BÓNG ! 

   

Đêm yên lặng . Tôi hỏi Bóng .

- Mình có nhau , bên nhau từ bao giờ thế Bóng ...

Bóng : Từ lâu lắm rồi tại M không biết thôi !  

- Tôi là ai ... 

Bóng : M là tôi và tôi cũng  là M . 

- Vậy sao có lúc tôi không thấy Bóng bên cạnh mình ... Tại sao có lúc Bóng bỏ mặc tôi ...

Bóng : Không !  Mình vẫn luôn cạnh nhau . 

            Khi mưa Bóng và M là một .

            Khi ngày không nắng Bóng và M cũng là một . 

            Khi M ngủ , Bóng cũng ngủ ta cùng vào một giấc mơ . 

- Tôi phải làm sao để tôi và Bóng mãi có nhau ...

Bóng : Hãy tự nhiên và thuận theo Duyên , M nhé !  Khi ngày , khi đêm , khi nắng , khi mưa ... ta vẫn tồn tại bên nhau đấy thôi . 

Như đêm nay trong nỗi quạnh hiu , hụt hẫng có phải Bóng vẫn bên cạnh M không ... 

- Nhưng Bóng đâu ngờ ...

Có một điều là tôi biết khóc , giọt nước mắt lăn dài trên má là có thật . Còn Bóng thì không . 

Làm sao hiểu ! 


 

Tôi là em và em cũng là tôi ...( ca từ Trịnh Công Sơn )



Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017

MẸ LÀ HƯƠNG TRẦM




VU LAN 


MẸ LÀ HƯƠNG TRẦM

    


      Mẹ là nén nhang trầm vừa tỏa hương vừa rụi tàn !

  *** Khi mang con...

Mẹ ve vuốt , vỗ về con hãy ngoan nào, hãy để nỗi buồn mẹ nguôi dịu, để mẹ quên đi mà chỉ nghĩ đến con . Một hình hài trọn vẹn đang lớn dần theo mẹ từng ngày... từng ngày! 


*** Khi con ra đời...

Mẹ đón con với nụ cười và cả giọt nước mắt khi nghe tiếng con khóc khỏe mạnh vang lớn nhất phòng sanh. Mẹ mỉm cười cảm ơn cuộc đời .


Năm tháng trôi qua từ con ấu thơ đến trưởng thành mẹ chỉ biết sống vui, buồn và thở theo con. Mẹ đã không nghĩ và nhớ đến mình là ai nữa, chẳng cần chi vui buồn... Mọi thứ trên đời như không có gì quan trọng với mẹ hơn là con. Con đã là tất cả. 

Rồi con vu qui, rồi con trai sẽ lấy vợ . Con ra đời làm việc .

Mẹ hạnh phúc vì nhiệm vụ đã hoàn thành . Con của mẹ đã nên người , một người rất đàng hoàng tử tế ! 


*** Góc của Mẹ 

Bây giờ thì mẹ sẽ thu về bóng mình, thu về góc của mẹ .

Làm sao khỏi đến lúc mẹ chậm chạp nhớ, chậm chạp đi đứng , chậm chạp trả lời... Ôi ...lúc ấy có lẽ mẹ cần con thuơng yêu biết chừng nào. 

Con hãy kiên nhẫn đợi mẹ nhớ , đợi mẹ một chút thôi con nhé ! Để mẹ từ từ nhớ ...như thuở nhỏ mẹ đợi con cố nhớ tên gọi một đồ vật mà mẹ mới vừa dạy con. Hoặc có lúc mẹ sẽ ngớ ngẫn hỏi mãi một điều nhiều lần ...xin con hãy đừng giận dỗi mà hãy nhớ lại ngày xưa mẹ đã dịu dàng trả lời mươi lần hơn chỉ một câu hỏi của con. Và còn nhiều nhiều điều nữa con ạ , kể sao cho hết ...


Tà huy nhuộm vàng cuối Thu . Rồi cũng đến lúc mẹ nói lời chia tay con . Bao nhiêu năm tháng mẹ con mình có nhau con nhỉ... Con có nhớ và đã có nhìn kỹ gương mặt của mẹ , màu mắt của mẹ , môi cười tươi hay héo hắt của mẹ ...như mẹ đã thuộc từng đường nét trên người của con...

Hãy ngắm nhìn kỹ con nhé , khi còn có thể và hãy nói lời yêu thương nhất khi còn có thể ... Chắc chắn rồi tất cả sẽ mất đi , vĩnh viễn không còn quay lại cùng con lần nào nữa . Là một ngày mẹ phải buông tay con ra và bỏ con đi mãi dù lòng mẹ không nguôi yêu thương , không muốn xa lìa...


Vu Lan đến mọi người chúc tụng nhau về MẸ .

Mẹ thì lại muốn chúc con của mẹ luôn mãi hạnh phúc trong cuộc đời này .

Còn mẹ , riêng mẹ ...mẹ chỉ xin mãi là nén nhang trầm vừa tỏa hương vừa rụi tàn theo năm tháng đã dành hết cho con .❤️❤️



                                                                                 Gửi An Nhiên và Minh Huy <3





Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

MẤT



MẤT...


Tạ ơn đời khốn khó

Đưa ta lại gần nhau

Tạ ơn đời chiêm bao

Một cuộc tình xanh xao


Tháng Tám có qua mau

Rủ đi mùa đã cũ

Dắt tay nhau đọa đày

Qua vũng lầy cơn say


Tạ ơn đời chẳng hay

Người rời như giấc mộng 

Tôi học bài sắc không

Nhưng đau nhói trong lòng...


Không quen được mất người 

Tôi học cười, học khóc 

Tạ ơn đời mưa móc

Ta chẳng còn của nhau!



Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

TUỔI TÔI



TUỔI TÔI...


Tôi đứng giữa tháng Tám gọi tôi ơi
Tôi đứng giữa cuộc đời...Thuỵ du ơi!
Mùa Thu về đây chưa hay Thu trôi
Ảo vọng nơi xa xôi vàng nến thổi...


Xoè tay đếm một...hai ...mấy mươi rồi
Quanh tôi, quanh ai...ai...còn chi nữa
Ngửa mặt nhìn trời xa, mặt đất nhoà
Trái tim mù loà lối...quơ tìm tay...
Bóng tối có ai không
Thấy mênh mông...


Một ngày Thu
Tình yêu quay vội lại
Tôi ngất ngây
Chìm hoài trong men say
Tôi loay hoay...


Xoè tay đếm bốn... năm ... những trăng rằm
Mộng dưới hoa tròn đầy người có hay
Tuổi tôi vừa qua đây vẫn mê say
Yêu người đến hôm nay - lá Thu bay!


                                                                       20-8-2017