Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

ĐI GIỮA MÙA XUÂN


Đi giữa mùa Xuân sáng nay

Mùi hương cũ đã không phai không nhạt

Nồng nàn ngọt lạt quê tôi

Có còn em nhìn xa xôi rất nhớ !


Đi giữa mùa Xuân gió trở

Qua mất rồi mà cứ ngỡ hôm qua

Đường về quê những chuyến phà

Em xếp giấy thả con thuyền miên viễn


Đi giữa mùa Xuân quyến luyến

Tuổi thơ nào tình yêu chuyến xe xưa

Mấy Xuân trôi ... mấy nhớ mùa

Duyên tình đã như trêu đùa số phận


Đi giữa Xuân tình lận đận

Tôi khóc tôi ân hận đã xa người ! 





Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

RƯỚC EM LÊN ĐỒI


Tôi rước em lên đồi Từ Hiếu

Mùa Xuân về nắng ấm quê ta

Các chú chim giọng hót thật thà

Như tấu khúc đưa ta vào mộng...


Nắm tay tôi đi... dù viễn vọng

Là phút giây ân sủng của đời

Mắt môi em hạnh phúc rạng ngời

Tôi biết- em hồn nhiên thánh thiện


Cảm ơn trời con tim thiện nguyện

Ban cho tôi, cho cả đời em

Chút ấm êm mật ngọt xin thêm

Cùng giữ chặt- em ơi giữ chặt...


Nắm tay nhau - mắt chìm trong mắt

Cỏ dưới chân mịn mượt màu Xuân

Đôi lòng ta nhiều lắm bâng khuâng

Đi em nhé... lên đồi Từ Hiếu...





Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017


PHÍA SAU 


Tôi nhìn em từ phía sau lưng

Lặng thầm và lưng chừng không nói

Cho bốn mùa đi qua bối rối

Rong rêu xanh bám chặt một tình yêu


Tôi nhìn em không nói lấy một điều

Phía sau lưng là những gì đẹp nhất

Cứ vô âm trong muôn chiều tất bật

Tôi nhìn em từ một phía sau lưng!







VẼ XUÂN


Ai vẽ mùa Xuân trong mắt em

Để hương thêm ngát, ngày thêm ngoan

Để tôi quay gót đường lữ thứ

Về lại quê nhà Xuân ấm êm


Ai vẽ Xuân hồng trên môi xinh

Nụ cười hoa nắng tỏa lung linh

Để tôi mê mãi lòng bất tận

Yêu đến mây trời như ngưng trôi...


Tôi vẽ mùa Xuân còn xa xôi

Cho gần thêm chặt gắn đôi môi

Ngậm lấy cả Xuân và mật ngọt

Xuân gần... ở mãi lại bên tôi...











Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

NÓI VỚI MẸ - MÙA XUÂN


Chiều nay về con cùng ngồi với Mẹ

Con nói nhiều mà Mẹ chỉ lặng im

Khói hương bay qua năm tháng nỗi niềm

Con không khóc cho Mẹ vui trọn vẹn


Trong di ảnh mắt Mẹ nhìn xa lắm

Như mông mênh... con ở lại thế nào

Dẫu đắng cay xin vẫn lấy ngọt ngào

Trên mây trắng Mẹ yên tâm siêu thoát


Chiều nắng tắt chẳng muốn rời xa Mẹ

Đôi mắt con, đôi mắt Mẹ vẫn nhìn

Sao dưng không con lại khóc một mình

Năm sắp hết- chín Xuân liền vắng Mẹ!


Con về nhà đây đường buồn quạnh quẽ

Dáng đơn côi con bước nốt cuộc đời

Năm sắp hết nhà mình sẽ đón Tết

Hoa đầy nhà hương tỏa mãi ngày xưa...






CHEN LẤN TRẦN GIAN


Mấy mươi năm chen lấn

Chốn trần gian bụi mờ

Ta cứ đợi cứ chờ

Niềm riêng như tuyệt vọng...


Mấy mươi năm nằm mộng

Ta chìm dưới sông mê

Năm tháng vẫn lê thê

Ta gọi ta tỉnh thức


Mấy mươi năm ray rứt

Khi nhận kiếp làm người

Duyên buông tình nín bặt

Môi ta không biết cười...


Mấy mươi năm loay hoay

Ta xa nhau hôm nay

Để tim rưng rức khóc

Để tìm hoài ngày mai...


Chốn trần gian ta say

Nên cứ hoài loay hoay

Mấy mươi năm chen lấn

Chốn trần gian ta say!




Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

GIỚI THIỆU CHÙM ẢNH CỦA NHÀ VĂN THƠ 

                                   CHU VƯƠNG MIỆN 




Một duyên tình cờ tôi quen biết được nhà văn thơ Chu Vương Miện . Ông đã ở tuổi thập cổ lai hy nhưng tâm hồn vẫn tươi trẻ , luôn đầy xúc cảm trong cuộc sống vốn vui buồn hư vô ... Ông viết văn , làm thơ và có một trang riêng Chu Vương Miện để chia sẻ thơ văn với các thi hữu . 

    Mùa Xuân về , ông Chu Vương Miện hòa vào đất trời , hương Xuân ...ông đi tìm và ghi lại những khoảnh khắc đẹp ... Xin mời cả nhà cùng xem. 


   Quý chúc nhà văn thơ Chu Vương Miện và gia đình mùa Xuân đoàn viên hạnh phúc . 







  

Chỉ là những hoa lá đơn sơ nhưng nhà thơ Chu Vương Miện đã thả hồn mình vào đó ...làm thành sắc màu mùa Xuân ...