Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2019

TÌNH CẦM



TÌNH CẦM


Tình cầm lạc nẻo thiên tai

Ta từ xưa cũ chia hai lối tình

Ta về dung rũi một mình

Còn Mình nơi ấy nhớ hình bóng xưa?


Muôn trùng lạc bước muôn trùng

Dáng Hoa xa khuất... đã từng dấu yêu

Còn đâu cười nói những điều

Còn đâu mà bảo thật nhiều nhớ mong...


Cầm bằng nước chảy qua sông

Hai bờ bồi lở duyên hồng gãy đôi

Cầm bằng hờ hững chắc rồi

Xin trời lượng thứ mây trôi vô tình! 


Cầm bằng ta với gọi Mình

Thinh không trả lại chữ tình trăm năm!  

 

                                   Trần Mai Ngân 

                                      12-7-2019

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

GỬI MỘT ĐỜI TÔI




GỬI MỘT ĐỜI TÔI...


Gửi tới đời một trăm tuổi mộng

Cả thanh xuân mưa nắng phai màu

Gửi tới người nghìn nhung nghìn nhớ 

Dẫu xa rồi mùa Xuân năm xưa.. 


Gửi lá vàng phận tôi trong đó

Nằm đợi ngày... nghe gió gọi mưa

Gửi nồng nàn trong tiếng chim sớm

Đến cạnh người thay tiếng lòng tôi


Bâng khuâng, bâng khuâng lời ngập ngừng

Gửi đến tình, năn nỉ đừng đi

Qua bốn mùa buồn vui còn gì

Chưa trọn đầy thì đã chia ly...


Nói với người. Người xa, xa xôi

Nói với tình. Tình ơi! đơn côi ...


                           Trần Mai Ngân

                                 8-7-2019

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

CHÚC MỪNG, HÃY CHÚC MỪNG NHAU ...




CHÚC MỪNG HÃY CHÚC MỪNG NHAU...


Có những người khi xuất hiện làm cho bạn cảm thấy bị khó chịu, bị làm phiền. Và bạn lánh xa, né tránh. Thậm chí cả những lời thăm hỏi bạn cũng không muốn trả lời họ. 

Thật khó giải nghĩa cho sự giao thoa của hai tâm hồn và hai con người.

Cả bạn và người đó đều không đáng trách! Bạn không thể miễn cưỡng mãi và người đó cũng sẽ không đeo đẳng mãi.

Chắc chắn sẽ có một ngày bằng cách nào đó , người ấy nhất định không làm phiền bạn nữa! 

Người ấy không xuất hiện trước bạn, cũng không gửi tin thăm hỏi bạn. 

Lúc ấy, là một khoảng trống mênh mông mà nhất định bạn sẽ giật mình nhận ra. Chúc mừng, bạn đã thoát khỏi sự bực bội vì bị làm phiền! 

Nhưng rồi bạn có cảm thấy trống vắng không và có khi nào bạn chợt nhớ, chợt tự hỏi người đó đã ra sao, thế nào... Cũng có thể có, cũng có thể không.

Vào lúc này thì người làm phiền bạn đã biết, đã ngộ ra và dừng lại. Họ đã biết chôn mọi thứ vào miền lãng quên và chọn cách rời xa bạn.

Hãy chúc mừng bạn, chúc mừng người ấy! 

Đã dứt khoát và quên được nhau! Chúc mừng, ta hãy chúc mừng!

                                                      Trần Mai Ngân

                  

                                  

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2019

TA - MÌNH - THÌ THÔI




🎈🎈TA

Một mình ta với mình ta

Ngồi đây buôn bán mộng xa - mộng gần

Tháng năm, năm tháng dần dần...

Một mình ta vẫn gần gần... xa xa! 


🎈🎈MÌNH

Một mình , Mình đã rất xa

Đâu còn chi nữa gọi là dấu yêu

Một mình Mình bỏ quên điều 

Ru trong hương khói những chiều mộng xuân! 


🎈🎈THÌ THÔI

Thì thôi ngần ấy cũ càng

Thì thôi thiếp gửi mộng vàng trả nhau

Biết rằng là sẽ trước sau

Khắc vào tâm những ngọt ngào dẫu xa! 


                                     Trần Mai Ngân

                             Cuối tháng Sáu trời vẫn mưa!

TÔI HỎI DÒNG SÔNG VÀ HỎI TÔI


🌷🌷Xin phép mượn bài thơ HỎI của nhà thơ La Thuỵ cho bài viết này. Rất cảm ơn.🌷🌷

HỎI?

   Hỏi sông tuôn chảy âm thầm

   Tri âm có gặp nghìn trăm bến bờ?  

   Hỏi lòng sao cứ ngẩn ngơ

   Người xa xăm ấy lặng lờ... bặt tin.

   Lá vàng rơi rụng bên thềm

   Sao khuya lẻ bóng niềm riêng u hoài

   Hỏi trăng chếch bóng non đoài

   Vì sao Cuội vẫn đêm dài... tương tư.

   Hỏi tình sao cứ ơ thờ

   Hỏi sương  nhỏ giọt... cho thơ... ướt mềm.

                                 

                                   La Thuỵ 

 TÔI HỎI DÒNG SÔNG VÀ HỎI TÔI...

Trước mắt tôi là một dòng sông.

Mỗi khi phiền muộn tôi hay đến đây ngồi. Chỉ ngồi một mình im lặng và nhìn con sông trôi chảy mang theo những cánh hoa Lục Bình buồn mênh mang...

Chiều nay cũng vậy. Lòng vẫn vơ thật đầy. Tôi tìm đến con sông và ngồi im. 

Bỗng nhiên tôi muốn mượn hai câu thơ mở đầu trong bài thơ HỎI của nhà thơ La Thuỵ để trò chuyện với con sông...

”Hỏi sông tuôn chảy âm thầm

Tri âm có gặp nghìn trăm bến bờ...”

Tôi không biết nhà thơ đi tìm tri âm và đã gặp chưa trong “nghìn trăm bến bờ” của cuộc đời này...

Riêng tôi - tôi dùng hai câu thơ này hỏi con sông và cũng là trả lời cho sự tuyệt vọng trong cuộc kiếm tìm tri âm, tri kỷ. Chỉ một bến bờ thôi mà có khi nghìn trùng không đến, không gặp gỡ nói chi đến “nghìn trăm bến” như nhà thơ La Thuỵ đã mở đầu bài thơ. Ôi thật mịt mù! 

“Hỏi lòng sao cứ ngẩn ngơ

Người xa xăm ấy lặng lờ...bặt tin”

Có phải nhà thơ La Thuỵ đã gặp người “xa xăm ấy” trong một bến sông thoáng chốc để rồi “ lặng lờ bặt tin” gieo thương nhớ cho lòng hoang mang mong đợi! 

Còn tôi - đã từng ngồi ngắm con sông, ngắm những đám Lục Bình bềnh bồng trôi như một kiếp người và kể với con sông về quá khứ... Cuối cùng cũng như thơ La Thuỵ “ bặt tin” ... im vắng ...

Trong chiều nay, đêm nay lặng lẽ tôi nhìn...

”Lá vàng rơi rụng bên thềm

Sao khuya lẻ bóng niềm riêng u hoài

Hòi trăng chếch bóng non đoài

Vì sao Cuội vẫn đêm dài... tương tư”

Ở đây chỉ là nhà thơ La Thuỵ đã cho chú Cuội tương tư những đêm trăng sáng vằn vặc... như chuyện cổ tích.

Còn tôi -  có phải là tương tư vọng ảo một khúc nghê thường cùng người. Tưởng trăm năm, tưởng cuối đời nhưng chỉ là tình hoài vọng xa xăm! 

Tôi bỗng thấm thía! Thì ra cuộc đời không phải ai cũng được hội ngộ như sự mong đợi để rồi mới có sự khắc khoải hằng thâu đêm

Tương tư đêm nguyệt rằm

Tương tư dáng ai nằm

Tóc xoã tình trăm năm

Xa xăm...bặt tin âm...

Và sự thờ ơ trong cuộc đời của tri âm đã làm cho câu “ thơ ướt mềm “ như những giọt sương đêm rơi xuống đoá Quỳnh hoa năm nào...

Để rồi kết thúc bài thơ La Thuỵ đã hỏi, không phải hỏi con sông nữa mà là hỏi tình, hỏi cuộc tình hay có khi là hỏi một người tình...

“Hỏi tình sao cứ ơ thờ

Hỏi sương nhỏ giọt... cho thơ... ướt mềm.”

Lòng vòng là những câu hỏi và không có câu trả lời...

Chiều nay, con sông trước mắt tôi đang chở những chiếc Lục Bình không biết về đâu... Tôi mượn bài thơ của La Thuỵ để đọc và hỏi... nhưng là một sự im lặng không tiếng vọng trả lời...

Chiều tắt hẳn nắng. Trời sẫm màu buồn! 

Tôi phải quay về thôi. Ra về lòng tôi vẫn còn muốn hỏi...

“Hỏi sông tuôn chảy âm thầm

Hỏi lòng sao cứ ngẩn ngơ

Hỏi trăng chếch bóng non đoài

Hỏi tình sao cứ ơ thờ...”

Và tôi quay lại hỏi tôi! Tôi lại hỏi tôi!

                                Trần Mai Ngân

                    Tháng Sáu 2019 trời vẫn mưa !

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2019

YÊU THƯƠNG LÀ MỐI RÀNG BUỘC LỚN NHẤT



YÊU THƯƠNG LÀ MỐI RÀNG BUỘC LỚN NHẤT


Chúng ta bị ràng buộc bởi tình yêu thương.


Thật vậy, yêu thương rất khó hơn là ghét bỏ một ai đó! 

Nếu bạn không thích con người đó, bạn chẳng cần quan tâm cách sống của anh ta, bạn chẳng cần chú trọng lời nói của anh ta và cả đối xử.

Còn khi bạn đặt hết yêu thương vào người đó, bạn luôn luôn cầu toàn. Mà sự cầu toàn này sẽ đem lại cho bạn nhiều tổn thương và khổ đau nếu không như ý! 


Bạn yêu thương các thành viên trong gia đình, rất yêu. Nên bạn cứ vun vén hết trách nhiệm, và muốn mọi sự tốt đẹp nhất phải về người thân của mình. Nhưng, cuộc sống bất như ý. Rồi sẽ có những thành viên đi ngược lại điều mong mỏi của bạn. Thể hiện sự không bằng lòng này có khi là thái độ nóng nảy không hoà khí, cũng có khi là sự im lặng dày vò đau xé con tim! 

Yêu thương và quan tâm là vậy! 

Chi bằng chúng ta chấp nhận khi đã hết tâm ý, hết lòng , cặn kẽ giải thích và giải quyết mọi việc.

Rồi ta không quan tâm và can thiệp vào nữa . Hãy để người sống và làm theo ý họ. Hậu quả thì họ là người chịu trách nhiệm chứ không phải là ta. 

Bởi vì, mỗi người phải có trách nhiệm với chính bản thân của mình. Không ai có thể gánh vác cho ai được. Và cũng không ai phải có trách nhiệm với việc chúng ta đã làm ra...


Theo thuyết Phật, yêu thương là món nợ lớn nhất của đời người và chính nó đã làm ra muôn cảnh khổ đau trên trần thế! 

Như vậy, không lẽ ta sống vô tri.

Không, ta vẫn yêu thương. Nhưng hãy yêu thương bằng tấm lòng rộng lượng và với tâm từ bi dành cho tất cả. Cố gắng xây dựng đạo hạnh và phá bỏ đi bản ngã của mình.

Hằng ngày, hằng ngày... nhìn đời như không và độ lượng!


Còn trong tình yêu, hạnh phúc lứa đôi cũng thế! 

 Bạn đã yêu hết lòng, nhưng người đã không cảm nhận được, không quý trọng. Ngần ấy, thời gian và năm tháng đã đủ.

Bạn hãy lặng lẽ bước ra khỏi họ. Đoạn tuyệt con người đó và quên đi. 

Hãy để tâm bình an và thanh thản vì đời người không quá dài để bạn cứ mãi sống trong đau buồn.


Yêu thương là sự ràng buộc của đời người.

Hãy biết thế để ta tháo gỡ cho chính mình. Đừng quấn khổ đau bi lụy vào chính ta.

Nhớ nhé! 

Từ hôm nay hãy mỉm cười và bước ra khỏi u uất, trầm sầu.

Ngoài kia, thế giới bao la còn muôn điều tốt đẹp.

Bầu trời vẫn luôn xanh và mây vẫn bay phận mây không dừng lại.

             Bạn hãy mỉm cười đi. Đẹp lắm!


                                                    Trần Mai Ngân

                                                         24-6-2019




Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

EM VÀ TÔI



EM VÀ TÔI


Em chẳng về và tôi chẳng đi

Ở đây con sóng vỗ lưng chừng

Lời chia tay sao còn lấp lửng

Mà đã xa rồi... xa từ khi


Em chẳng về tôi cũng chẳng đi

Ngàn mây lơ lửng nói điều gì

Đã xa từ khi còn ở cạnh

Những mắt môi cười câu biệt ly


Em đã về rồi tôi phải đi

Hôm qua chum rượu thốt phân kỳ

Đôi tay thừa thải như ai trói

Những ngón nằm im thôi xa thôi


Em và tôi rồi phải về nhà

Con đường ngược lối xa hun hút

Mà lòng ở lại chẳng chịu đi

Em chẳng về và tôi chẳng đi...


                                  TRẦN MAI NGÂN 

                                         14-6-2019