Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

CÂY PHIỀN MUỘN



CÂY PHIỀN MUỘN 


Cô chặt , chặt mạnh và chính xác như một tiều phu đốn củi ... Cái cây phiền muộn oằn mình chịu những nhát dao sâu vào thịt da và cuối cùng nó cũng ngã . Cô đã đốn được nó . 


Cây phiền muộn được gíeo trồng từ lúc nào cô không nhớ ...chỉ thấy nhánh nó ngày một sum suê , rễ nó ngày một bám sâu vào lòng cô triền miên thăm thẳm.. 


Một hôm cô tỉnh thức và hốt hoảng tại sao ta lại phải nuôi dưởng nó hằng ngày bằng một nỗi buồn và sự chờ mong . Thật vô lý . 

Và cô đã quyết định phải đốn nó . Thế là cô chặt , chặt đứt hết . Tận gốc rễ đã ăn sâu.


Bây giờ cô nhẹ nhàng và thảnh thơi . 

Nhưng những vết sẹo vẫn chưa liền da... Cô đã cười nhưng sao nụ cười lại xa xôi vô hồn.  

Phải chăng khi từ bỏ điều chi cho dù đúng ý thì ta vẫn thấy sự trống vắng ...và một nỗi buồn không thôi .

 

                                Trần Mai Ngân 

                                    12-12-2018



Không có nhận xét nào: