Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

TẠ LỖI


Khi ngắm ảnh em cười anh bỗng khóc

Giờ còn đâu chỉ là khói là sương

Dẫu biết yêu là một cuộc vô thường

Anh vẫn tiếc, vẫn lòng đau khôn tả...


Đôi mắt em mãi dịu hiền như thuở

Một thoáng buồn xa vắng ở nơi đâu

Chịu đựng anh, em đã cố nén sầu

Em vẫn bước thản nhiên trong định mệnh


Anh vô tư đôi khi như hời hợt

Mặc lo toan em đôn đáo ngược xuôi

Anh buông mình chìm trong những cuộc vui

Em không trách mà lặng im chịu đựng


Bao năm tháng dửng dưng cùng số mệnh

Tình bạc đầu anh quay lại cùng em

Vẫn ngôi nhà và hoa cỏ thật êm

Em vẫn thế nụ cười cho độ lượng


Để đến lúc em nhẹ nhàng thanh thản

Bước khỏi đời anh vĩnh viễn không còn

Thương ngày xưa em gánh hết mỏi mòn

Anh nông nổi... cả đời anh nông nổi


Và bài thơ như một lời tạ lỗi

Cả đời này anh tạ lỗi cùng em ...



2 nhận xét:

  1. "Anh vô tư đôi khi như hời hợt
    Mặc lo toan em đôn đáo ngược xuôi
    Anh buông mình chìm trong những cuộc vui
    Em không trách mà lặng im chịu đựng"

    Thơ tâm trạng dữ rứa hè...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Làm thơ khóc mướn , thương vay
      Đôi khi có bóng của ai giống mình ... hihi... Rứa đấy anh Thaydo :)
      Chúc anh Chủ Nhật bui diều hí !

      Xóa