Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2019

ĐŨA LỆCH



ĐŨA LỆCH...


Không thể ở chung nhà

Không thể ngồi cùng mâm

Anh tặng  em chục đũa

Buồn vui cứ lặng thầm


Em và cơm cho khéo

Dù những lúc không vui

Gắp bỏ những bùi ngùi

Em đừng thêm nghĩ ngợi


Anh như con sông đợi

Rồi cũng mỏi mòn nhau

Anh xin em trọn vẹn 

Cho một mình anh đau...


Không thể không xuyến xao

Khi nghĩ em làm vợ

Gió mưa bên cạnh người

Anh biết  em cố cười...


Đời là dòng định mệnh

Anh thuở bước vào đời

Tập cầm đũa thấp cao

Nên đã mau đổ vỡ...


Anh gửi em chục đũa

Em nhớ khéo mà so

Anh muốn em hạnh phúc

Đừng khổ sầu... anh lo...


                                    Trần Mai Ngân

                                        9-8-2019

GHEN Ư...




🎈🎈Cuối tuần thử GHEN xem sao nha cả nhà...😊😊

Chúc cả nhà thân yêu đầy niềm vui và hạnh phúc. 🎈🎈


GHEN Ư...


Nào là Hoa, Thắm, Hồng, Đào

Lại còn Trinh, Ngọc...ngọt ngào trên Face

Mới đây... lại mới nữa đây

Thả tim đưa đẩy ngất ngây là tình! 


Em giận, là giận lắm mình

Tại sao không chỉ duy mình em thôi

Thời nay tiến bộ quá rồi

Người ta không thủy, không chung giữ gìn...


Tình yêu lên tiếng bất bình

Ghen ư... không phải...giận mình đong đưa 

Chat nhau rễ má dây dưa

Vậy mà lại nói không vừa hợp nhau...


Thôi thì trầu trả lại cau

Em không đồng ý, em mau rút lời

Mình đi sống ảo rạng ngời

Đóng Face em chọn cuộc đời bình yên! 😊😊😛😛😎😎


                           Trần Mai Ngân


P/S: Những tên trong bài thơ ngẫu nhiên cho đúng vần ...KTD xin lỗi nếu ai có tên đẹp bị trùng ah...🌷🌷

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2019

THÁNG TÁM MÙA TRÃNG



THÁNG TÁM MÙA TRĂNG


Tháng Tám mùa trăng

Tôi mang tuổi của mình ngược dòng phố thị, rời chốn xôn xao để đến nơi bình yên lặng lẽ.

Ở đây sẽ lãng quên những không vui, những tổn thương. Lãng quên cả những lo âu đã theo tôi bao năm tháng qua, nhuộm trắng bờ tóc xanh...

Ở đây là những lãng quên giận hờn, phiền muộn mà có khi người vô tình hay cố ý đã chuốc vào nhau.

Lãng quên hết đi và mỉm cười độ lượng. Độ lượng với người và với cả chính ta. 

Hãy tha thứ cho người, tha thứ cho cả trái tim ta để được trọn vẹn an vui. Lần cuối.


Tháng Tám của mùa trăng...

Tôi mang tuổi của mình về dòng sông, bến nước. Để nhớ điều đẹp đẽ nhất của tình yêu đã đi qua và tôi mỉm cười. 

Tôi cũng có những ngày tuyệt đẹp hạnh phúc. 

Trở về dòng sông cũ chẳng để làm gì, chỉ là ngồi lặng im và lắng nghe tiếng sóng.

Tiếng sóng của dòng sông rất khẻ, rất nhẹ nếu không đủ yêu thương, không quan tâm thì bạn chẳng thể nào nghe thấy được... Tiếng sóng ấy có khi reo vui và có khi cũng buồn như tiếng thở dài, đôi khi là tiếng khóc. Còn Lục Bình thì cứ vô tình trôi...trôi đi.


Tháng Tám mùa trăng...

Tôi mang tuổi của mình thả lên trời và thành mây bay đi. 

Không nhớ không quên nữa! Vì mây chỉ vô tình lang thang bay ngang qua bầu trời không dừng lại và cũng chẳng biết về đâu. Trách chi nhau.

Tuổi tôi giờ như mây trời bay, bay đi trong lãng quên. 


Tháng Tám mùa trăng tôi mang tuổi tôi ngược dòng phố thị, rời chốn xôn xao và quên lãng! 


                                  Trần Mai Ngân

                           Cho tháng Tám của tôi.

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2019

ĐI QUA NGÀY MÙA THU




ĐI QUA NGÀY MÙA THU


Đi qua ngày bằng trái tim khan

Hương tháng Tám nồng nàn tan mất

Mùa kéo mùa ra đi tất bật 

Người xa người... ngày bỗng lênh đênh! 


Đi qua ngày bằng những mông mênh

Nghe rất rõ buồn tênh rơi xuống

Tiễn nhau vậy với tình yêu muộn

Để Thu về héo hắt trời xanh...


Đi qua ngày bằng những mong manh

Và đổ vỡ dĩ nhiên có thật

Đâu rồi những đêm từng trăng mật

Lá vàng thu rơi ở cuối trời...


Đi qua ngày bằng những im hơi

Và lặng tiếng là lời không nói 

Đừng thảng thốt sao mùa quá vãng

Hay hững hờ một trái tim khan! 


                             Trần Mai Ngân 

                                 3-8-2019

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2019

CẢM ƠN TÌNH YÊU...




CẢM ƠN TÌNH YÊU ! CẢM ƠN TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM


Cảm ơn tình yêu đã làm nên những tác phẩm âm nhạc và thơ văn tuyệt vời .

Thực vậy ...

            Có một tình yêu trọn vẹn hay dang dở thì cũng để lại cho ta những kỉ niệm đầy thương nhớ suốt đời . Để từ đó ta viết lên khúc hát , bài thơ... Khi rất đẹp , khi sầu thảm . Và ngược lại thơ hay âm nhạc cũng có lúc cứu rỗi khi ta cực cùng đau khổ , tuyệt vọng . Lúc ấy , bài thơ chắp cánh nâng ta bay cao , lời hát ru ta xoa dịu nỗi đau xa mất người ... Bài thơ , lời ca sẽ ve vuốt ta cho vơi đi những giọt nước mắt rơi âm thầm trên gối chiếc đêm qua ...

    

            Cảm ơn tác giả đã sáng tác , đã viết bằng cạn kiệt máu tim của mình . Đó mới sự thật là những tác phẩm không bao giờ chết vì họ đã viết chỉ với một lý do duy nhất là viết về tình yêu và cho người mình yêu...

            Cứ thế, qua bao thế kỷ ...tình yêu có thể khác đi ở cách biểu hiện giữa cỗ xưa và hiện đại hơn nhưng nỗi nhớ nhung mong đợi , những tha thiết thì ngàn đời vẫn vậy . Vẫn xưa cũ và thủy chung . 


             Tôi cũng viết về tình yêu của mình , một đề tài muôn thuở với một người muôn thuở ...dù đã qua rất lâu ! 

              Đời tôi cũng không còn dài nhưng sao tôi vẫn thiết tha vẫn nồng nàn như tuổi thanh xuân...

              Lâu hơn nữa , tôi có thể nhớ nhớ , quên quên - nhưng tôi nghĩ trong cơn mê tôi cũng chỉ gọi tên người . Duy chỉ một người mà thôi ! Cái tên ấy sẽ luôn trên đôi môi tôi dù không bật thành tiếng ...và sẽ theo tôi về đến cuối trời !

                                                               Trần Mai Ngân   

                                                                

                                     

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2019

HƯƠNG BẬU ĐẦY TRÊN ÁO




HƯƠNG BẬU ĐẦY TRÊN ÁO


Buông Bậu khỏi vòng tay

Hương Bậu đầy trên áo

Bến nước chiều chao đảo

Thuyền đưa Bậu ngược dòng...


Ta ở lại mênh mông

Nghe sóng xô ngập lòng

Dáng Bậu hiền...thương quá

Cớ gì sao cách xa!


Đôi mắt Bậu nhạt nhoà

Đau nghẹn trái tim ta

Mới hôm qua hôm qua

Còn cười và mơ ước...


Cuộc tình dẫu biết trước

Đến lúc Bậu phải đi

Ta chẳng biết làm chi

Để ngăn chân đừng bước...


Phận duyên là vết xước

Quên nhau cố quên nhau

Xưa cũ đã phai màu

Sao ta còn thiết tha...


Buông Bậu khỏi vòng tay

Hương Bậu đầy trên áo! 


                                     Trần Mai Ngân

                                            7-6 

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

HẮN VỚI TỚ




     HẮN VỚI TỚ ! 


Sáng sớm nắng chói loá ... Tớ thức giấc

Đánh mất tối ngốc nghếch - Tớ khóc

Bóng Hắn hoá nắng chói loá mắt

Vắng Hắn , nhớ Hắn ... Tớ thút thít ! 

Mới biết Tớ quá nhớ - nhớ Hắn . 

        Thế đấy - Hắn cứ , Hắn cứ ...biến suốt

         Tớ biết , Tớ viết ...Tớ quá ghét 

         Chớ nói ... Hắn có bóng dáng khác

         Tớ khóc thút thít , Tớ cứ khóc ! 

Hắn đến , Hắn nói :  Hắn nhớ Tớ 

Tớ trố mắt ! Bóng nắng chói loá sáng 


Thế đấy ! 

Tớ nhớ Hắn - Hắn nhớ Tớ

Sáng sớm bóng nắng ...phớt má Tớ ...

Hắn nói nhớ Tớ .

Tớ nói Hắn ... nhớ đó! 


                                 Trần Mai Ngân