Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2018
CON ĐƯỜNG CHẲNG MẤY AI ĐI
NHẸ...
Đừng trói ta bằng những muộn phiền!
Có phải không muộn phiền trói chặt và vây kín ta mỗi ngày , mỗi lúc . Ta bi quan chăng ...? Không đâu, ta tìm cách tháo gỡ và quẳng nó đi.
Nhưng làm sao được khi người chúng ta luôn như đang sống trong bụi gai của cuộc đời . Chi bằng , giữ thân và tâm yên tịnh thì sẽ không bị thuơng tích và trầy xước .
Khó lắm đấy ! Tôi nói cho bạn nghe cách của tôi và bạn nghĩ xem thế nào nhé !
NHẸ .
Tôi đã tu tập tâm tính tĩnh lặng và xem NHẸ mọi việc.
Có lúc tưởng không chịu nổi đuọc sự tổn thương , mất mát của lúc này , hôm nay . Tưởng rằng sẽ không sống an vui được khi phải rời xa người yêu dấu... Nhưng rồi ngày mai , bình minh vẫn đến và chim vẫn hót cùng hoa lá đong đưa. Mọi việc đau buồn ấy đã nguôi ngoai , đã nhẹ nhàng và dễ chịu hơn. Đúng không các bạn . Vậy tại sao ta không xem mọi việc NHẸ từ ban đầu để tránh bớt khổ đau và phiền muộn .
Con đường chẳng mấy ai muốn đi là chấp nhận những thứ không như ý ... Nhưng thôi chúng ta hãy bước đi ...rồi bạn sẽ thấy không khó và ghê gớm lắm đâu. Chúng ta sẽ làm đươc . Và đó chính là cách buông trôi phiền muộn .
Trần Mai Ngân
Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018
CON ĐƯỜNG CHẲNG MẤY AI ĐI
CON ĐƯỜNG CHẲNG MẤY AI ĐI...
- Anh nhớ em quay quắt . Nhớ lắm !
- Cuối cùng, em như thoáng mây bay qua... Anh hãy quên đi !
Phải vậy ! Người ta cả đời đau khổ vì ước muốn điều không thể và khó bỏ buông . Oán hận , tệ bạc khi người khác vô tâm trút vào ta , ta có thể buông bỏ và tha thứ . Còn với tình yêu ta sao trốn chạy , khước từ . Lòng dạ ta cứ buốt đau ôm lấy sự luyến ái , thương tâm.
Có những điều không muốn làm nhưng ta phải làm là vì trách nhiệm , bổn phận . Có những điều ta muốn nhưng không thể thực hiện , hay bước tới ...ta đổ cho duyên phận chăng... Không đâu, đó cũng là bổn phận và trách nhiệm . Điều này luôn đeo đẳng và nhắc nhở ta phải quên mình ...
Người hời hợt rồi sẽ chóng quên tình duyên đó . Người chân thành cứ một đời ôm ấp không rời sự tuyệt vọng cách xa và đau khổ .
Cuộc đời là thế - đừng chọn đi vào con đường chẳng mấy ai đi...
Trần Mai Ngân
Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2018
TẬN THẾ
TẬN THẾ
Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
Ngày sắp tận thế rồi
Mảnh trăng đau mồ côi
Ngôi sao đã đổi ngôi...
Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
Sáng nay ngày mục rữa
Câu chúc cũng vô hồn
Thuộc lòng như điệp khúc
Chúng tôi không còn chi tha thiết nữa
Thời gian lạnh trôi qua
Năm tháng cứ nhạt nhoà
Môi cười vô tri quá!
Chúng tôi đã thật lạnh lùng với nhau
Cành cây ngọn cỏ đau
Tháng Sáu mưa vùi khóc
Thuở ngọt ngào qua mau!
Và có phải chúng ta đang xa nhau... Xa nhau !
Trần Mai Ngân
20-6-2018
Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018
CHẬP CHỜN GỐI CHĂN
CHẬP CHỜN GỐI CHĂN
Chập chờn gối, chập chờn chăn
Chập chờn giấc mộng băn khoăn một đời
Chập chờn phai nhạt rã rời
Mỏi mòn quang gánh bao giờ trả xong...
Chập chờn sương khói dòng sông
Ta về buông nhẹ thong dong hẹn hò
Chập chờn duyên hoá chuyến đò
Đưa qua bờ lạ lạc rời nẻo mê
Chập chờn ta ở hay về
Nương theo Bỉ Ngạn lời thề vàng phai
Chập chờn ta mãi là ai
Để vùi quên lãng ngày mai không còn...
Chập chờn ôm lấy héo hon
Trắng canh gầy guộc lối mòn vọng âm
Chập chờn khóc với trăm năm
Kiếp này thôi những cầm bằng là không
Tiếng chuông , tiếng mõ não nùng
Lời riêng lạc lối, lời chung nghẹn ngào!
Trần Mai Ngân
18-6-2018
Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018
CÓ MỘT NGAY
CÓ MỘT NGÀY
Có một ngày ta bỗng quạnh hiu
Ngồi lặng lẽ khi chiều nhạt nắng
Có một ngày sao ta trống vắng
Mặc tiếng cười rộn rã quanh ta
Có một ngày sao chẳng thiết tha
Và mọi thứ nhoà đi đến tệ
Có một ngày trái tim ngoại lệ
Rất hững hờ xa hết đam mê...
Cứ như thế ta ngồi im chẳng biết
Mặt trời rơi... đêm trắng cũng oà về!
Trần Mai Ngân
Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2018
TÌNH GIÀ
TÌNH GIÀ
Người ta nói khi già sẽ chán mau
Em không thế mà càng yêu mãnh liệt
Những năm tháng đã chứng minh là thiệt
Trái tim này mình dành để cho nhau
Dẫu mấy mươi, dẫu tóc đã phai màu
Ta nhuộm lại xuân thì muôn năm cũ
Những mộng mơ mà em anh ấp ủ
Sẽ như hoa như trái chín thơm lừng...
Kệ thời gian đi đến có vô chừng
Ta vẫn cạnh để mừng ngày mới đến
Và mỗi tối chúc nhau bên ngọn nến
Cháy nồng nàn thơm ngát đóa Quỳnh hoa
Có sao đâu dẫu tuổi có thêm già
Ta vẫn thế... nhạt nhoà điều không thể
Nếu có phải trải qua nhiều dâu bể
Vẫn hết lòng tha thiết một tình yêu
Mãi nhớ nghe anh khi có về chiều
Ta vẫn vậy hết lòng yêu tha thiết !
Trần Mai Ngân
7-6- 2018
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






